“Này! Rốt cuộc anh muốn dẫn em đi đâu? Em nói rồi sẽ không kết hôn với anh, mau thả em xuống.” nhìn nhân viên ngoài văn phòng đều có nét mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn cô, Tưởng Niệm thật xấu hổ, đánh nhẹ bờ vai hắn, ra sức giãy giụa, mặt cau thanh một khối.
Hắn vẫn như cũ không chút động đậy ôm cô, còn dùng cằm cực kì thân mật----ma xát đỉnh đầu cô.
Tưởng Niệm càng ngượng ngùng, liên tục nghe ‘chào Tổng giám đốc’ cô chỉ có thể cúi thấp đầu, sợ người ta nhìn ra bộ dạng của cô, lại nghe giọng ngang ngược kia của Diêm Thương Tuyệt truyền vào trong lỗ tai: “Ngước đầu em lên, làm phụ nữ của tôi khiến em rất mất mặt?”
Tưởng Niệm ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp sững sờ nhìn cằm hắn: “Em không phải phụ nữ của anh.” Sau đó cúi đầu, vùi sâu vào lồng ngực tráng kiệt rắn chắc của hắn.
Phụ nữ của hắn?1 cô thành phụ nữ của hắn từ khi nào vậy hả?
Là đêm đó? Chẳng phải cô cũng nói không cần hắn chịu trách nhiệm sao?
Diêm Thương Tuyệt đứng ở cửa thang máy, tức giận trừng mắt Tưởng Niệm, sau đó rất không khách khí châm chọc nói: “Em sẽ không quên đêm hôm trước chúng ta cùng nhau dạo-chơi-mây-mưa đấy chứ? Nếu thế thì đêm nay chúng ta lại làm lần nữa, cho em nhớ lại, sau này em có thể nhó kĩ, ai mới là người đàn ông của em.” Nói xong còn đáng ghét cắn lỗ tai Tưởng Niệm một cái, coi như không đau, nhưng lại khiến cô cảm thấy có một dòng điện chạy khắp người.
Tưởng Niệm mặt đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-tu-tinh-yeu-gap-go-tong-giam-doc-long-da-doc-ac/554011/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.