“Ngày mai anh muốn đến thành phố C một chuyến.”
Thật lâu sau đó An Nguyệt Lê mới lưu luyến không thôi buông Tưởng Niệm ra, hắn thật sự cứ muốn ôm chặt cô như vậy, cô đi đến đâu hắn đến đó, cam tâm tình nguyện mà đi theo.
Nghe hắn nói tạm thời phải khỏi mình, cô có chút không muốn, mới vừa tạo lập được mối quan hệ, cô không muốn lại cùng hắn xa nhau nhanh như vậy, cô nghĩ muốn cứ như vậy mà ở bên cạnh hắn, một giây cũng không muốn cách xa.
“Phải đi bao lâu? Có thể không đi không?” Nhẹ cắn cắn cánh môi, hai mắt đẫm lệ mà nhìn hắn, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào.
Bước lên một bước nhỏ, An Nguyệt Lê vươn tay kéo Tưởng Niệm vào phòng cùng nhau ngồi trên giường, ánh mắt vẫn dịu dàng như nước, bàn tay đầy vết chai sạn nhẹ nhàng vuốt xuống nước mắt trên mặt Tưởng Niệm, nhìn thấy nước mắt của cô, hắn sẽ tự trách, trách mình không chăm sóc thật tốt cho cô.
“Không thể không đi, anh không đi chẳng lẽ bảo cha đi sao? Có lẻ mất vài ngày, lúc anh không có ở đây em phải chăm sóc thật tốt cho bản thân mình, biết chưa?”
Nhẹ thở một hơi, một tay An Nguyệt Lê ôm lấy bả vai nhỏ nhắn của Tưởng Niệm vào ngực, lần nữa nhẹ giọng nói: “Anh cũng không nỡ xa em, anh luôn hi vọng có thể ngày ngày ở bên cạnh em, nhưng chuyện lần trước còn chưa giải quyết!”
Cúi đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của người con gái, dáng vẻ an tĩnh kia thật làm cho người ta không đành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-tu-tinh-yeu-gap-go-tong-giam-doc-long-da-doc-ac/553936/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.