Tôi quét mấy cái lá rơi ngoài sân, mùa thu tới, những lá cây úa vàng và rơi rụng nhiều vô kể, ngay cả mấy giàn hoa giấy và hoa hồng của tôi nay cũng khô héo.
Hạt Dẻ ngồi trên hành lang, thằng bé đang say mê với bộ ghép hình mô hình lâu đài mà lần trước Trần Hạo đã mua cho, thế nhưng lâu lâu vẫn ngẩng đầu lên, nhìn vào trước cổng như ngóng trông sẽ nhìn thấy gì đó.
Từ hai hôm trước Lục Lăng Tranh phải về thành phố, nó đều như vậy. Hai hôm trước, anh nhận được điện thoại từ công ty, có một hợp đồng mà phải có anh thì mới kí được, cho nên anh phải về thành phố mấy ngày.
Thế là từ khi anh đi, Hạt Dẻ vẫn luông ngóng trông anh về, luôn nhìn chằm chằm ra cổng không nói, còn thường thường hỏi tôi: “Mẹ ơi, bao giờ chú về?”
Bây giờ tôi mới nhận ra thằng bé đã để ý anh như vậy. Không nói gì thằng bé, đến tôi cũng rất nhớ anh, anh đi rồi nhưng hình ảnh của anh lại luôn hiện lên trong đầu tôi.
Cũng may là mỗi lúc rãnh rỗi anh luôn gọi điện cho tôi, có khi chỉ nói chuyện được 1, 2 câu rồi cúp, có khi lại nói hàng giờ đồng hồ, nhất là vào buổi tối, anh và Hạt Dẻ nói chuyện cả tiếng, sau đó lại tiếp tục tám với tôi.
Thì ra anh cũng để ý chúng tôi đúng không.
“Hạ, Hạ!” – Có tiếng gọi, tôi nhìn ra ngoài sân, bà Hai bà của Triệu Linh đang bước vào, trong tay còn cầm một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-on-van-menh-da-cho-anh-gap-duoc-em/2150169/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.