Khương Cẩm Niên hoàn toàn quên mất việc ca hát.
Phó Thừa Lâm đã đạt được mục đích, không muốn nhắc lại chuyện Hạ Tri Thu nữa, bèn chuyển đề tài: “Em đã quen với công việc mới chưa?”
Khương Cẩm Niên cuộn mình trên ghế, lười biếng đáp: “Cũng tàm tạm. Em học thêm được một số kiến thức mới, cũng ít bị gò bó đi nhiều… Trợ lý của em là một cô gái rất tích cực và nỗ lực. Tuyền An là công ty mới, sau này nếu em ra làm riêng thì đây cũng coi như là tích lũy kinh nghiệm.”
Cô quay đầu nhìn Phó Thừa Lâm: “Em còn có thể học hỏi chút tinh túy từ anh nữa.”
Đèn đỏ vẫn chưa chuyển xanh, Phó Thừa Lâm mắt nhìn phía trước, nhắc lại: “Tinh túy từ anh á?” (*)
Lúc đầu Khương Cẩm Niên hơi ngơ ngác, sau đó thẹn quá hóa giận: “Anh nghĩ đi đâu thế hả?”
Phó Thừa Lâm trêu chọc: “Em nghĩ gì đó?”
Khương Cẩm Niên ưỡn thẳng lưng: “Em đang cực kỳ nghiêm túc đấy.”
Phó Thừa Lâm đáp lại một câu: “Anh cũng vậy mà.”
Còn lâu mới có chuyện đó, Khương Cẩm Niên thầm nghĩ.
(*) Bạn Khương thẹn là vì bạn Phó chơi chữ rất đen tối. Ý bạn Khương muốn nói là có thể học hỏi thêm kinh nghiệm từ bạn Phó (取取经 /qǔ qǔjīng/)” nhưng bạn Phó cố tình lái sang thành một từ đồng âm khác là (取精 – qǔ jīng) tức là lấy “chung tình”. Về đến nhà, mỗi người bận rộn một việc. Khương Cẩm Niên ôm mèo con của mình đặt lên đùi, mở laptop lên, nhanh chóng lướt xem các tài liệu công việc. Laptop là do công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290345/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.