Thành thật mà nói, Khương Cẩm Niên không muốn nghỉ việc ở công ty hiện tại. Cô đã học được rất nhiều ở đây, cũng đã cống hiến không ít. Đột nhiên phải buông bỏ tất cả nguồn lực nội bộ, cô thực sự không cam tâm.
Vài tháng trước, Diêu Thiên từng hắt rượu châm chọc cô trong bữa tiệc. Lúc đó Khương Cẩm Niên có thể nhịn. Nhưng lý do khiến cô không thể nhịn được tối nay, có lẽ là vì bị quấy rối một cách ác ý quá kinh tởm.
Lời nói và hành động của kẻ đó đều mang sự khinh miệt, coi cô như một món đồ chơi, chắc mẩm rằng không có ai đứng ra bênh vực cô và cô cũng không thể biện hộ. Chức vụ công việc của cô còn cao hơn hắn. Chính vì vậy, sự chênh lệch trong tâm lý lại càng làm tăng thêm cảm giác bất lực.
Cô mở lời hỏi: “Có phải em rất không hiểu chuyện không?”
Cô bình thản tiếp lời: “Em không có nền tảng, cũng không có chống lưng, lẽ ra phải học cách khéo léo, linh hoạt, chứ không nên cứng đối cứng. Nếu không có anh, tối qua em không thể lật kèo được. Ngày mai đi làm…”
Phó Thừa Lâm an ủi cô: ““Khéo léo là để chừa lại một đường lui khi làm việc, khiến người khác thấy dễ chịu. Đồng nghiệp của em dám làm không dám nhận, chỉ biết sỉ nhục người khác, không cần thiết phải giả vờ làm bạn với loại người đó.”
Khương Cẩm Niên nghiêm túc suy nghĩ: “Ừm, đúng vậy.”
Phó Thừa Lâm nghiêng người, vươn tay ôm cô: “Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ thôi.” Họ ôm rất chặt. Khương Cẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290336/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.