Edit: _BOSS_ lười
"Nói, để ngươi đừng động. Ta... Ta đói, để ta... Để ta, ăn đi ngươi."
Hắn hẳn là dùng phương thức nói chuyện để thi triển công kích tinh thần.
Một cảm giác buồn nôn khó có thể dùng lời diễn tả được, theo đại não lan ra đến toàn thân Lưu Thiên Minh. Đầu có loại sưng tấy cực kỳ khó chịu, dường như quả bóng cao su bị quá nhiều thể khí lấp đầy, lúc nào cũng có thể nổ tung.
Lưu Thiên Minh không lại đi quản tổn thương trên bả vai, đôi tay hắn gắt gao che lỗ tai, lảo đảo thân thể, chầm chậm đi mấy bước về phía trước.
Khoảng cách rất gần, có thể cảm nhận được mùi hôi thối phun ra từ miệng rộng của Vương Phúc Thọ, nhìn thấy hàm răng tập trung có thứ tự. Chỉ trong một sát na Vương Phúc Thọ lại muốn nói tiếp, hắn bỗng nhiên phát hiện bóng người trước mắt đã biến mất dường như không khí.
Lưu Thiên Minh dùng tốc độ chạy nhanh nhanh đến mức căn bản nhìn không thấy. Hắn lấy ra dao găm từ trên lưng, liều mạng đâm loạn trên thân thể mập mạp của Vương Phúc Thọ.
Dao găm này, là chiến lợi phẩm đạt được từ trong tay mọi người Mạnh Kỳ lúc đoạt về Trịnh Tiểu Nguyệt.
Vương Phúc Thọ cảm giác có vật thể cứng rắn đâm thủng thân thể của mình, còn xuyên thấu gò má, cắm vào trong cổ họng. Hàm răng bị vật thể cứng rắn quấy nhiễu rất không thoải mái, lại như là chích thuốc gây tê cho bệnh nhân đang tiếp thu nha sĩ dùng dụng cụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nhiem-the/3114562/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.