Edit: _BOSS_ lười
Lưu Thiên Minh đã rất lâu không có ý nghĩ tàn nhẫn hung ác thế này. Đứng ở lập trường của mình, hắn không hề cảm thấy làm thế có gì không đúng.
Hai người dọc theo bậc thang mà xuống, rất nhanh đi tới tầng dưới cùng. Lưu Thiên Minh liền nhét đèn pin vào dây móc trên vai trái, tiếp tục đi tới phía trước, Tống Gia Hào đi theo phía sau.
Lần đầu tiên tới đây, Tống Gia Hào cũng cảm thấy rất tò mò. Hắn nhìn chung quanh bốn phía, tràn đầy hứng thú. Ánh sáng đèn pin quét tới trên vách tường cao to đứng thẳng, không những không có tiêu trừ bóng tối, trái lại càng gia tăng thêm không ít bầu không khí quỷ dị. Cơn gió lạnh lẽo thổi xuống từ phía trên, cỏ rêu phóng thích ra ánh huỳnh quang nhợt nhạt quỷ mị ở trên vách đá hai bên bậc thang thấm nước.
Lưu Thiên Minh vẫn luôn lặng im đi ở phía trước
Âm thanh "Oành oành" nặng nề đã trở nên càng ngày gần.
Tống Gia Hào có chút bất an. Tình huống ở đây đã hoàn toàn vượt qua sự tưởng tượng của mình. Hắn tăng nhanh bước chân, duy trì tốc độ tương đồng với Lưu Thiên Minh, lo sợ bất an hỏi: "Ngươi muốn dẫn ta đi đâu? Thế nào, còn chưa đến sao?"
"Đã đến rồi."
Lưu Thiên Minh dừng bước lại, thần sắc phức tạp mà nhìn vách tường bị tấm ván gỗ bịt lại ngay đằng trước. Nói xong câu đó, hắn cởi xuống ba lô, dỡ xuống tấm ván gỗ từ nơi quen thuộc, lộ ra bà Trần có khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nhiem-the/3114546/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.