Lộ Dao bất lực:
“…Đừng đùa nữa.”
Chỉ cần bị đụng nhẹ một cái thôi, có khi ngày mai cô cũng chẳng xuống giường nổi.
Mấy con quái vật biển này hoàn toàn không có khái niệm gì về trọng lượng cơ thể của chính mình.
Thành phố Diêu Quang, Bệnh viện Bạch Sơn.
Bác sĩ Bạch Kính kết thúc ca đi buồng buổi sáng, trở về văn phòng.
Có người đang ngồi bên bàn làm việc của anh, dường như đang chờ.
Khi nhìn rõ cô gái ấy, Bạch Kính hơi sững người, vẻ khó tin lướt qua trong mắt, một lúc sau mới trở lại bình tĩnh:
“Cảnh Ngọc Khê, em về rồi à.”
Cảnh Ngọc Khê đứng dậy. Sắc mặt cô có phần tiều tụy, nhưng vẫn giống như vài năm trước xinh đẹp, đoan trang, đầy khí chất.
Cô nói:
“Bác sĩ Bạch.”
Bạch Kính hạ mắt, nhẹ gật đầu:
“Em về khi nào?”
Chia tay đã nhiều năm, gặp lại cũng chỉ là vài câu xã giao đơn giản. Anh không nghĩ cô đến đây là để tìm mình.
Cảnh Ngọc Khê đáp:
“Tháng trước. Đến bệnh viện lấy t.h.u.ố.c, tiện thể ghé thăm anh.”
“Em bị bệnh à? Khó chịu ở đâu?”
Bạch Kính đặt hồ sơ bệnh án lên bàn, như thể vô tình ngồi xuống, giọng điệu bình thản.
Cảnh Ngọc Khê nhìn thấy sợi dây màu lam trên cổ tay anh, trên dây buộc một thẻ bạc khắc tên. Sắc mặt cô lập tức thay đổi:
“Không có gì, chỉ là dạ dày hơi khó chịu, đã lấy t.h.u.ố.c rồi. Không có việc gì nữa, em đi trước.”
Bạch Kính theo phản xạ nắm lấy cổ tay cô:
“Em sẽ không tự dưng đến tìm tôi. Có chuyện gì?”
Ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5289884/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.