Hứa Như Dân cứ thế đút cho Nhị Tâm từng miếng một, mãi đến khi trong đĩa chỉ còn lại miếng cuối cùng. Lúc gắp lên, hắn hơi chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn định đưa cho nó.
Không ngờ đúng lúc này, Nhị Tâm đứng bật dậy, m.ô.n.g khẽ lắc một cái, nhẹ nhàng nhảy khỏi bàn, vừa “meo meo” vừa ân cần chạy tới cọ cọ chủ tiệm vừa bước ra từ bếp.
Hứa Như Dân: “……”
Con mèo béo này đúng là có không ít tâm cơ.
Hứa Như Dân không nhận ra khóe miệng mình đã vô thức cong lên. Hắn cúi đầu ăn nốt “miếng cuối cùng” cá sống, mắt khẽ mở to, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Lát cá trắng trong như tuyết, hoàn toàn không có mùi tanh, giòn và ngọt, đúng y như cá quỷ nhỏ từng miêu tả.
Tiếc là chỉ còn một miếng, nhưng bên cạnh vẫn còn cua xào và sushi nhím biển.
Mỗi miếng đều ngon đến cực điểm. Hứa Như Dân không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình chưa từng ăn đồ tươi ngon như thế.
Không chỉ nguyên liệu mới, mà cả khẩu vị, cách ăn, lẫn nơi dùng bữa… tất cả đều mang lại cho hắn một cảm giác mới mẻ không sao diễn tả được.
Giống như cuộc sống xám xịt bất biến bỗng nhiên được rọi vào một tia sáng.
Hắn gần như ăn ngấu nghiến hết nhím biển và cua, thậm chí còn gặm kỹ từng chiếc càng cua. Ăn xong, cả người thư thái hẳn ra, đến mức quên luôn mục đích ban đầu khi đến nơi này.
Nhân viên tiệm thu dọn bát đĩa, mang tới một ly trà chanh tươi và một đĩa mơ giòn.
Hứa Như Dân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5289114/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.