“Cô ấy bị sao vậy?” Lộ Dao bỏ qua lời trào phúng của thiếu niên, chủ động hỏi.
Tuyết Ca hơi khựng lại, lúc này mới nhớ đến người đồng đội vẫn còn hôn mê, vội đỡ lấy Chung Như Nghênh yếu ớt ngồi dậy, giọng lạnh lùng:
“Chúng ta đã đến cửa hàng blind box rồi, mau tỉnh lại đi!”
Chung Như Nghênh sắc mặt tái nhợt, mí mắt khẽ run, nhưng rất lâu vẫn không mở mắt.
Tuyết Ca có chút luống cuống, Linh Lan đã nói, chỉ cần tìm được cửa hàng blind box là có thể cứu được Chung Như Nghênh.
Vậy mà giờ đây họ đã đứng ngay trước cửa, tình trạng cô ấy vẫn chẳng khá hơn chút nào, trông còn như sắp c.h.ế.t đến nơi.
“Này, mau tỉnh dậy! Không tỉnh tôi c.ắ.n cô đấy!” Tuyết Ca nói xong, hé miệng lộ ra hàng răng cưa trắng mịn, đều tăm tắp đến đáng sợ.
Cơ Phi Mệnh đang ngồi gần đó, ban đầu còn tưởng họ là khách, nhưng khi thấy hàm răng kia, da đầu lập tức tê rần.
Từng là thần sứ, anh đã quen đối mặt với nhiều loại sinh vật quái dị, nhưng những thứ trong thế giới của anh vẫn còn mang chút nhân tính, ít ra không “thô bạo” kiểu này.
Còn thứ trước mắt đây vừa nhìn đã khiến người ta có cảm giác rùng mình, như thể một sinh vật kỳ dị bước ra từ cơn ác mộng.
Thế mà chủ tiệm lại ngồi đó thản nhiên, chỉ cách sinh vật ấy chưa đầy hai mét, mặt không đổi sắc.
Cơ Phi Mệnh liếc cô một cái, bất giác nghĩ thầm: Chắc là quen rồi. Biết đâu cô ta còn định chiêu thứ quái vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278196/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.