La Hội An chớp chớp mắt, tiến lại gần, hỏi với vẻ tò mò:
“Cái này cũng là máy móc dùng năng lượng tinh hạch điều khiển sao?”
Lộ Dao vừa tháo mũ giáp, đang chỉnh lại mái tóc bị ép bẹp. Ngẩng đầu lên, cô thấy trước mặt mình là một cậu bé tròn trịa, mắt sáng rực tò mò ngồi xổm nhìn chiếc motor.
Không trách được cô chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên trong thế giới này, người trông phúc hậu, béo tốt như vậy cực kỳ hiếm, người trưởng thành lại càng không có.
Cô khẽ gật đầu, ngồi xuống nhìn thẳng cậu:
“Em không khỏe à?”
Hai má cậu bé đỏ bừng không bình thường, trời lạnh như vậy mà trán vẫn lấm tấm mồ hôi; môi thì khô nứt, trắng bệch, không chút huyết sắc.
La Hội An ngẩn người nhìn cô. Ngoài cha mẹ ra, đây là người đầu tiên không nhìn cậu bằng ánh mắt chán ghét.
Dù bình thường cậu chẳng mấy để ý ánh mắt người khác, nhưng hiếm khi gặp được một người khác biệt như vậy, trong lòng vẫn thấy ấm áp lạ thường.
Cậu mím môi, cố gắng dịch lại gần hai bước, khẽ nói:
“Không sao đâu, chỉ là cảm lạnh nhẹ thôi. Xe của chị… từ đâu mà có vậy? Không ngờ thế giới bên ngoài giờ phát triển đến mức có cả xe chạy bằng năng lượng tinh hạch rồi.”
Lộ Dao nhìn cậu bé, cảm thấy cách nói chuyện của cậu chững chạc khác thường.
Thấy trong n.g.ự.c cậu còn ôm một chiếc tinh hạch blind box, cô liền nói thẳng:
“Chiếc xe này cũng là từ blind box mà ra đấy.”
Nói rồi cô đứng dậy, quay sang Trì Cẩn:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278185/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.