Căn cứ Trường Minh.
Trì Cẩn nhíu mày nhìn tấm thẻ trong tay, trên nền đen tuyền, ba chữ vàng rực “Hộp ẩn (Đại)” nổi bật đến chói mắt.
Tưởng Hàn và mấy người trong đội đứng quanh bàn, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa không che giấu nổi ghen tị.
Trì ca không chỉ rút trúng vật phẩm ẩn, mà còn là đại ẩn của loạt “Mùa Đông Giới Hạn” món hàng mà bao ngày qua chưa ai rút được.
Tưởng Hàn ghen đến mức sắp hóa hơi:
Nam Cung Tư Uyển
“Trì ca, anh đúng là được trời độ. Thế này có công bằng không chứ?”
Cậu ta mấy hôm nay mở không biết bao nhiêu hộp, đến mức suýt muốn lôi luôn túi ngủ ra cắm trại ở cửa hàng, vậy mà chẳng trúng được gì.
Còn Trì Cẩn, chỉ ở căn cứ mấy ngày, hôm nay bị lôi đi mở hộp một cách miễn cưỡng, tiện tay rút đại một cái, thế mà lại ra ngay đại ẩn.
Tưởng Hàn thật sự không hiểu nổi.
Không ai nhìn thấy biểu cảm sau lớp kính râm của Trì Cẩn, chỉ có anh biết, trong lòng mình lúc này là một mớ hỗn độn lo lắng xen lẫn bất an.
Lần đầu anh đến cửa hàng của Lộ Dao, từng nói đùa rằng mình “đen lắm”, nhưng đó chẳng phải lời khách sáo mà là thật.
Từ nhỏ đến lớn, anh muốn gì đều chẳng bao giờ có được, hễ sinh lòng tham, thứ đó sớm muộn cũng sẽ biến mất.
Thế mà ở cửa hàng blind box này, anh lại liên tiếp rút trúng đồ ẩn, chuyện này rất không bình thường.
Theo kinh nghiệm của anh… mỗi khi vận may quá tốt, chắc chắn sẽ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278183/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.