Khi hàn triều kéo đến, lại phải nộp thêm lượng lớn “phí cung cấp lương thực”, may ra mới được chia chút ít thức ăn và nước sạch.
Bất kể căn cứ nào cũng đều vậy, chỉ khác nhau ở mức thu phí cao thấp mà thôi.
Giờ họ đã nợ tiền nhà trọ và cả tiền của Tưởng Hàn, nếu đến căn cứ Trường Minh thì chẳng biết phải kiếm đâu ra tiền mà đóng.
Khu quanh cửa hàng blind box còn nhiều nhà bỏ hoang, hai người tính tìm một căn gần đó để tạm trú.
Nơi này tuy lạnh, nhưng Vệ Huyên vẫn thấy yên tâm hơn ở căn cứ.
Với lại, nếu bắt được tinh hạch thì qua cửa hàng đổi blind box cũng tiện hơn nhiều.
Blind box tinh hạch trong tiệm vẫn chưa thật sự bán chạy.
Chỉ có đội của Tưởng Hàn là ngày nào cũng đến mua đều đặn. Người bình thường thì chỉ đổi blind box đồ ăn rồi rời đi, thỉnh thoảng mới có ai thử mua vài cái cho vui.
Lộ Dao điều chỉnh lại, cho phép mỗi người mua tối đa ba hộp tinh hạch một lần. Trung bình mỗi ngày cô bán được hơn hai mươi hộp.
Cô còn thiết kế thêm vài mẫu mới, tích góp mấy ngày liền, rồi một lần làm đầy lại toàn bộ kệ trưng bày.
Hôm đó, đợt hàn triều chính thức kéo đến lặng lẽ mà khắc nghiệt.
Mọi khi cửa hàng vừa mở là khách đã vào tấp nập,
nhưng hôm nay, mở cửa đã lâu mà vẫn không thấy một bóng người.
Thấy lạ, Lộ Dao đi ra ngoài xem.
Trời đầy tuyết trắng, như thể chỉ sau một đêm, mùa hè đã biến mất, để lại cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278178/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.