Biến dị động, thực vật bị thu hút bởi mùi m.á.u tươi.
Một số đội dị năng chuyên săn thú biến dị cấp cao, vì muốn dụ được chúng mà chịu chi một phần tài nguyên để nuôi dưỡng những người bình thường không có khả năng sinh tồn, rồi dùng họ làm “mồi nhử”.
Lâu dần, những người bị bắt dùng m.á.u để dẫn dụ đám quái thú ấy, sống sót được gọi là “huyết dương”.
Sau khi “Ngày Vô Thường” buông xuống không bao lâu, trong nhân loại bắt đầu xuất hiện dị năng giả.
Họ có thể chất, khả năng thích nghi và miễn dịch vượt xa người thường.
Nhờ dị năng, họ thu thập tài nguyên, chiến đấu, bảo vệ đội ngũ đều mạnh mẽ hơn hẳn.
Rất nhanh, người ta phát hiện trẻ sinh sau t.h.ả.m họa có tỉ lệ thức tỉnh dị năng cao hơn.
Trong bốn, năm năm đầu sau Ngày Vô Thường, dù thiên tai nối tiếp, vẫn có không ít trẻ sơ sinh được sinh ra.
Nhưng khi những đứa trẻ ấy đến bảy tuổi mà vẫn chưa thức tỉnh, chúng bị xếp vào loại “người không thể tiến hóa”.
Theo thời gian, tài nguyên càng khan hiếm, việc nuôi con càng trở nên xa xỉ.
Dần dần, đã có người lén vứt bỏ những đứa trẻ đó để giảm gánh nặng sinh tồn.
Cô gái này trông tầm mười bảy, mười tám tuổi, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, trên người lại chằng chịt vết sẹo cũ mới chồng lên nhau.
Có lẽ cô chính là thế hệ mới, người không có dị năng, bị ép trở thành huyết dương để cầu sống.
Tưởng Hàn sững người một lát, nhìn vật nhỏ trong lòng bàn tay cô, toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278175/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.