Ông nội cậu Tưởng Sơn Nhuận, tóc và râu đã bạc trắng nhưng dáng người vẫn cứng cáp. Ông đeo kính lão, đang tỉ mỉ chăm sóc mấy chậu cây non yếu ớt trong vườn ươm.
Nghe tiếng cháu, ông không quay đầu lại, chỉ đợi Tưởng Hàn bước tới gần mới hỏi:
“Con mang gì về đó?”
Tưởng Hàn đặt mấy hộp blind box xuống trước mặt ông, nhanh tay mở một cái nhưng che lại không cho ông xem:
“Ông ơi, trong này có thứ ông đang cần. Đợi anh Trì tới, chúng ta cùng mở nhé. Mọi người khác đâu rồi?”
Tưởng Sơn Nhuận chỉnh lại gọng kính, tò mò nhìn mấy hộp trong tay cháu:
“Nó chắc lại trốn trong vườn trồng trọt làm biếng rồi. Còn thứ này là gì thế? Cho ông xem thử.”
Hai người đang nói thì Trì Cẩn từ ngoài bước vào.
Anh là một thanh niên dáng cao gầy, mặc áo blouse trắng, đeo kính râm, tay đút túi quần, tay kia cầm kéo bạc xoay xoay, thong thả đi tới:
“Làm biếng gì chứ, tôi đang cắt mẫu cây mà.”
Giọng anh trầm, êm, mang theo chút lười nhác.
Tưởng Hàn vừa thấy anh liền vẫy tay:
“Anh Trì, mau lại đây! Cùng ông mở mấy thứ thú vị này ra đi!”
Tưởng Sơn Nhuận cầm một hộp trái cây blind box lên, nhìn kỹ chữ trên bao bì, trên gương mặt già nua hiện vài nếp nhăn sâu hơn:
“Con lấy thứ này ở đâu ra vậy? Không phải bị lừa đấy chứ? Giờ vẫn chưa qua thời kỳ khắc nghiệt, làm gì có trái cây thật mà ăn. Mà kể cả có tìm được thì phần lớn đều biến dị, chưa chắc nuôi sống được, mà có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278172/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.