Chỉ có mấy đứa nhỏ chẳng hiểu gì mới dám mò đến đây, vậy mà lại hên xui thế nào tìm đúng chỗ tốt.
Chu Nghênh dừng lại, chỉ tay về phía cửa hàng sáng choang cách đó không xa:
“Anh, chính là chỗ kia.”
Lúc này Chu Diên và mấy người mới hiểu ra câu “rất sáng” mà cô bé nói là có ý gì, cửa hàng kia bảng hiệu rực chói, hai bên còn có đèn đường trắng toát, khác hẳn ánh sáng mà bọn họ tạo ra từ tinh hạch.
Theo lời Chu Nghênh kể, nơi đó chỉ có một cô gái trẻ tự xưng là chủ tiệm, nên ai nấy đều yên tâm, chẳng cảnh giác gì.
Cả nhóm liền tiến thẳng vào cửa hàng blind box nhưng bên trong lại chẳng thấy một bóng người.
Chu Nghênh đi trước, hăng hái như đang khoe của:
“Đây nè, là máy blind box! Mình chỉ cần bỏ tinh hạch vào chỗ đổi tiền blind box kia, sau đó dùng tiền này ở máy đầu bên đây, là có thể rút được đồ uống nóng hoặc mì gói!”
Chu Diên và mấy người đi vòng quanh chiếc máy, ai nấy đều nảy ra cùng một suy nghĩ — tuy hơi tò mò, nhưng vẫn muốn quan sát kỹ cái thứ máy móc lạ đời này trước đã.
Sau cùng, họ lấy trong túi ra vài viên tinh hạch nhỏ, đổi mỗi người mười lăm đồng blind box tệ.
Chu Diên đặc biệt hứng thú với mì gói blind box, chẳng do dự, trực tiếp rút ngay một hộp.
Hình Sơn và Vương Hạc thấy mì gói có vẻ thực tế, cũng mỗi người rút một hộp.
Trương Nhạc Vi ôm bụng, nhăn mặt, bụng cô đau quặn, khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278163/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.