Úc Lập khom người, cẩn trọng tiến gần về phía cửa hàng blind box, từng bước một mà lòng nặng trĩu.
Hai mươi năm sau Vô Thường Nhật, còn có nơi nào sạch sẽ và sáng sủa đến vậy, thật sự khiến người ta không tin nổi.
Nhìn thế nào, nó cũng giống một cái bẫy được dựng lên quá công phu.
Nhưng trong anh vẫn có một tia hy vọng yếu ớt: nếu đó là thật thì sao? Anh dừng lại trước cửa tiệm, đọc kỹ tấm bảng treo bên cạnh:
“Thức uống nóng Blind Box – 15 tệ/lần rút.”
Úc Lập nhíu mày.
Giả, giả đến mức không thể giả hơn.
Từ khi Vô Thường Nhật xảy ra, thiên tai liên tiếp giáng xuống, trật tự thế giới sụp đổ.
Tiền giấy đã vô dụng từ lâu, thứ duy nhất còn có thể trao đổi được là tinh hạch, năng lượng lấy ra từ cơ thể động thực vật bị biến dị, vừa có thể dùng làm nguồn năng lượng, vừa có thể đổi lấy vật tư sinh hoạt.
Nhưng tài nguyên giờ ngày càng khan hiếm, tinh hạch cấp thấp chẳng đổi được gì đáng giá.
Úc Lập thở ra, dẹp suy nghĩ lung tung, rồi đưa tay đẩy cửa bước vào.
Ngoài dự đoán của anh, bên trong cửa tiệm trống trải đến lạ thường, mà cô gái vừa nãy có lẽ là chủ tiệm cũng không thấy đâu.
Khung cảnh này khiến tim anh đập nhanh hơn, không phải vì sợ, mà vì một cảm giác kỳ dị mơ hồ.
Giữa căn phòng, một chiếc máy lớn đặt ngay cạnh cửa.
Trên đó xếp gọn hàng mấy chục ống hình trụ màu trắng ngà, trông hơi giống lon nước, nhưng chất liệu lại không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278158/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.