Cánh đồng hoang Hắc Sơn.
Một con rồng đen, một con rồng vàng kim đang quấn lấy nhau chiến đấu kịch liệt. Cả hai đồng thời quét đuôi xuống đất, đất rung núi chuyển, bụi bay mù mịt.
Harold quét móng vuốt sắc bén về phía trước, đầu ngón tay lóe sáng, đá quý phát ra một luồng tàn ảnh cầu vồng sắc sảo.
Tư Kim giơ móng vuốt lên đỡ, ánh sáng mặt trời chiếu lên lớp vảy lấp lánh trên móng, khúc xạ thành từng chùm sáng vàng rực rỡ, còn chói hơn cả kho báu anh cất giữ.
Harold nghiêng đầu nhìn trời, thấy mặt trời đã nhô lên đỉnh núi, khẽ quẫy đuôi nói: “Trời sáng rồi.”
Tư Kim thu móng lại, tiếp lời: “Về đi làm thôi.”
Hai con rồng vừa gỡ bỏ lớp giáp ma pháp vừa đánh nhau suốt đêm ngoài cánh đồng hoang, từ lúc trời còn tối om cho đến khi bình minh ló rạng, vẫn còn hơi tiếc nuối chưa đã cơn.
Nhưng không thể đến trễ. Nếu bị cái con Slime mưu mô kia quấn lấy lải nhải “kỉ kỉ kỉ” quanh chủ tiệm, nghĩ thôi cũng thấy khó chịu.
Dù sao bay về bằng hình dạng rồng cũng tiết kiệm khối thời gian, nên hai con rồng quẫy đuôi vỗ cánh, bay thẳng về phía trấn Lục Bảo Thạch.
Khi Tư Kim và Harold quay lại tiệm nail, Lộ Dao đang làm móng cho Mộc Tâm.
Cô còn chưa kịp sờ lớp vảy của Mộc Tâm thì buổi sáng hôm đó, vừa mở cửa ra đã thấy cô ấy cùng Mumu đứng đợi sẵn bên ngoài.
Mộc Tâm mỉm cười nói: “Tôi cảm thấy chắc cũng gần đến lúc rồi, nên ghé qua luôn.”
Lộ Dao mời cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278121/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.