Lộ Dao thở dài. Thật ra cô cũng không mong hai người này làm việc như nhân viên bình thường, nhưng đằng này họ ngồi ì trong tiệm còn ra dáng ông chủ hơn cả khách thì đúng là cần chỉnh đốn một chút.
“Các anh là nhân viên cửa hàng. Khi có khách vào, ít nhất cũng phải đứng dậy chào hỏi, dẫn người ta vào chỗ ngồi. Đừng có coi như không liên quan gì đến mình rồi ôm truyện tranh hoặc ngồi ngắm móng cả ngày.”
Cô quay sang Harold, nghiêm túc nói:
“Harold, anh không thể suốt ngày chiếm cái ghế sofa nằm dài. Nếu muốn ngồi, thì phải ngồi cho ra dáng!”
Harold đen mặt đứng dậy, hai hàng lông mày nhăn lại thành một nếp, cả khuôn mặt như bị kéo dài thành hình rặng núi.
Tư Kim ở bên cạnh thì vui như trẩy hội khi thấy bạn mình bị mắng, ánh mắt rạng rỡ như thể vừa vớ được chuyện cười hay.
Lộ Dao liếc mắt nhìn qua, không để yên:
“Tư Kim cũng đâu hơn gì. Anh thì suốt ngày ngồi đó nghịch móng tay, không thèm đón tiếp khách. Hai người các anh đúng là tám lạng nửa cân.”
Harold & Tư Kim: “…”
Không ai phản bác lại, nhưng cả hai khuôn mặt rầu rĩ như nhau vừa tức giận, vừa ấm ức như bị oan uổng, trông rất đáng thương.
Lộ Dao cũng hơi hoài nghi mình có nói hơi nặng lời. Dù sao, long vốn là loài tự do trời sinh, nay lại bị ép vào vai trò “nhân viên cửa hàng” đúng là có phần khó tiếp nhận.
Nhưng cô đâu yêu cầu quá cao chỉ cần đừng nằm ườn trên sô pha lạnh nhạt như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278117/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.