Tư Kim bước vào với sắc mặt đen thui:
“Harold, tối qua là ai chê móng tay tôi xấu? Còn ai nói sáng nay sẽ cùng tôi đi Long Cốc?”
Harold: “……”
Trong đầu chỉ toàn nghĩ đến móng tay lấp lánh, hắn đã quên béng chuyện đó từ lâu rồi.
Ánh mắt Tư Kim liếc thấy một rổ đồng vàng trên sàn và cả đống đá quý bị bỏ đi trên bàn. Tên này đúng là biết cách chơi sang thật đấy. Nhưng vừa nhớ đến chuyện hôm qua bị hắn phá hỏng móng tay, cơn tức của Tư Kim lại trào lên:
“Ra ngoài đánh một trận!”
Ban đầu Harold còn tỏ vẻ lúng túng, nhưng nghe Tư Kim thách đấu là hiểu ngay ý định trả đũa. Hắn lập tức giấu tay ra sau lưng, làm bộ thành thục mà nói:
“Tư Kim, cả ngày cứ đánh đ.ấ.m mãi, cậu không thấy mệt sao?”
Tư Kim: “……”
Muốn tức ch.ết mà! Trong cả Long Cốc, chỉ có ngươi Harold là không đủ tư cách nói câu đó đấy biết không? Lộ Dao không muốn để hai con rồng đánh nhau trong tiệm mình, liền đứng lên hòa giải:
“Mỹ giáp của Harold đã làm xong rồi, hai người có thể cùng nhau đi được rồi, đừng cãi nhau nữa ha.”
Tư Kim nghe vậy, các đốt ngón tay phát ra tiếng “rắc rắc”, nén cơn giận mà nói:
“Harold, phải đi Long Cốc rồi.”
Harold thì lại thản nhiên ngồi xuống, đem cả rổ đồng vàng đẩy qua cho Lộ Dao:
“Tôi thích nơi này, tôi muốn ở lại đây.”
Lộ Dao nhìn rổ đồng vàng lấp lánh, miệng muốn từ chối mà không thốt ra được.
Ở thế giới này, dù đồng vàng không thể mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278106/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.