Từ sáng sớm sau khi ăn xong bát mì bò đó, cả ngày Bạch Giản cứ đứng ngồi không yên.
Sợi mì dai mềm vừa phải, nước dùng ninh từ xương đỏ thơm béo đậm đà, chỉ một ngụm húp vào đã cay nồng thơm lừng. Thịt bò nạc mỡ xen kẽ, hầm đến mềm tan, chỗ có gân thì béo nhưng không ngấy, chỗ nạc thì mềm mà không khô, cắn vào miếng nào là miệng đầy hương vị.
Cái tiệm ăn vặt đó mở bên ngoài khu nhạc viên bao lâu nay, vậy mà đến tận hôm nay anh mới biết đồ ăn ở đó lại ngon đến thế.
Khổ nỗi, sĩ diện chất đống như núi, đã từng tuyên bố bao nhiêu lời nặng nề về tiệm đó, giờ dù có thèm đến mấy cũng không dám tự mình vác mặt đi mua.
Chỉ một tô mì bò mà đã ngon đến như vậy mà nghe nói trong tiệm còn có vô số món ăn thần thánh khác.
Anh thường xuyên thấy ba người tổ Phao Phao và cả mấy nhân viên khác trong nhạc viên lén lút đi mua đồ ăn từ tiệm đó, mỗi lần về là tay xách đủ loại hộp to nhỏ khác nhau, không biết bên trong là món gì, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Trên bàn làm việc của Bạch Giản bày đầy những bát mì bò do anh dùng ảo thuật tạo ra: sợi mì to nhỏ đủ loại, bát lớn bát bé, thậm chí còn dùng cả mâm để làm thành phiên bản “mì trộn đặc biệt”…
Màu sắc đẹp, chi tiết sống động, nhìn bề ngoài thì không khác gì đồ thật, nhưng tiếc thay những bát mì này lại hoàn toàn… không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278091/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.