“Nhà ăn nhỏ ở tận cùng thế giới”?
Vậy rốt cuộc là chỗ nào? Có ai cho cái địa chỉ cụ thể đi chứ!
Hành khách trên tàu giống như đang xem một bộ phim trinh thám, vừa đến đoạn cao trào thì…
“Bộp —”
Cắt ngang vô duyên chuyển sang quảng cáo.
Có người quay sang hỏi cậu thanh niên vừa nãy lên tiếng:
“Cậu nói biết chỗ đó, ở đâu thế?”
Không ít người vẫn dán mắt vào màn hình, nhưng tai thì bắt đầu hướng về cuộc đối thoại này.
Thanh niên kia gãi đầu, hơi nhíu mày:
“Hình như là ở khu A, tòa 99, cái tiệm ăn vặt của nhạc viên gì đó.”
“Tiệm ăn vặt á?”
“Đồ ăn trong đó thật sự giống như trong video luôn à?”
Cậu ta lắc đầu, hơi ủ rũ:
“Không rõ nữa. Cửa hàng này hot lắm. Tôi với bạn đã đi thử mấy lần mà lần nào cũng hết sạch đồ, rồi đóng cửa nghỉ sớm. Hôm nay định thử lại lần nữa, ai ngờ lại thấy cả quảng cáo của nó trên tàu.”
Cậu cau mày, càng nghĩ càng thấy rầu:
Cửa tiệm này vốn đã khó chen chân rồi, giờ còn hợp tác với cả đoàn tàu trưởng mà quảng cáo rầm rộ thế này, chắc sau này càng khó mua được gì.
Không khí trên tàu bắt đầu xôn xao hẳn lên.
“Tòa 99 hả? Có nên đi xem thử không?”
“Có khi là bịa thôi?”
“Tôi muốn đi xem! Tôi muốn ăn đồ ăn kia!”
“Đoạn cuối ấy, là thật à? Món ăn đó có thể chữa được chứng thất hồn sao?”
“Chứng thất hồn là bệnh không chữa được cơ mà? Ngay cả nhạc viên cũng bó tay rồi còn gì.”
“Vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278088/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.