Bạch Minh ngẩng đầu, thấy gương mặt cô đầy u sầu, liền lên tiếng hỏi:
“Chủ tiệm có điều gì phiền lòng sao?”
Lộ Dao liếc cậu một cái, lắc đầu.
Nói với cậu cũng đâu giải quyết được gì…
Bạch Minh tiện tay xếp mấy chiếc chén vừa nặn xong sang một bên, dịu giọng nói:
“Chủ tiệm, đừng khách sáo với tụi tôi, có chuyện gì thì nói ra, mọi người cùng nghĩ cách.”
Lộ Dao thầm nghĩ: chuyện này thật sự các người không giúp được.
Nhưng cô lại có một vấn đề đã tò mò từ lâu, bèn nhân cơ hội hỏi:
“Vậy… thu nhập từ việc dùng thời gian thì sao? Ý tôi là, nếu hết thời gian, sẽ thế nào?”
Trước đây coi vẫn luôn tò mò nếu thời gian là một loại tài nguyên có thể giao dịch, thì với bọn họ, chắc chắn cũng không thể vô hạn.
Dùng hết rồi thì sẽ ra sao? Chết ư? Nếu là đối mặt với Hạnh Tử hay Tiểu Gia, Lộ Dao sẽ không dám hỏi thẳng như vậy. Nhưng với Bạch Minh, người tính tình lười biếng, ngoài ăn thì ít nói ít nghĩ, cô luôn có chút hy vọng cậu sẽ vô tư mà trả lời thật.
Bạch Minh không cảm thấy câu hỏi kỳ quái, chỉ thản nhiên nói:
“Nếu hết rồi thì vào nhạc viên chơi trò chơi, giành thời gian của người khác.”
Lộ Dao nghe vậy thì mắt mở to hơi ngạc nhiên.
Nhạc viên, trò chơi.
Trong đầu cô như có tia chớp vụt qua.
Bạch Minh liếc cô một cái rồi bất ngờ nói:
“Nhưng nhớ kỹ, đừng bao giờ lại gần Nhạc viên.”
Gì chứ? Nói vậy khác nào chọc cho cô càng tò mò hơn?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278074/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.