Thanh đứng yên một lát, rồi quay người bỏ đi.
Xích gọi với theo:
“Cậu không xem nữa à?”
Thanh đáp:
“Ừ. Tôi định vào trò chơi thêm một lượt.”
Xích nghe vậy thì trong lòng lo lắng, không còn tâm trí xem phát sóng trực tiếp nữa, vội vàng đuổi theo ra ngoài:
“Gần đây cậu liều mạng quá rồi. Hay là ngày mai xin nghỉ một hôm, cùng tôi đến tiệm ăn vặt nhé?”
Thanh lắc đầu, từ chối dứt khoát:
“Mấy ngày nay không được, cậu tự đi đi.”
Xích đứng trước cửa rạp chiếu phim, nhìn theo bóng Thanh khuất dần vào khu giải trí, trong lòng trĩu nặng.
Ở khu E có một viện điều dưỡng xây cạnh công viên giải trí cao cấp, chuyên tiếp nhận bệnh nhân mắc “chứng mất hồn”.
Từ khi thành lập đến nay, viện điều dưỡng này đã tiếp nhận gần một nghìn bệnh nhân từ khắp mười ba khu vực của Mộng Chi Hương, dốc sức chăm sóc và nghiên cứu phương pháp điều trị căn bệnh này.
Một y tá bước ra từ khu phòng bệnh, vẻ mặt u ám và lạnh lẽo, báo cáo với viện trưởng Thủy Ngưng Hoa đang viết hồ sơ:
“Tầng ba, phòng bệnh số bảy, giường số 11 và 13; tầng bốn, phòng bệnh số mười hai, giường số 6, 7 và 9 bệnh nhân đã xác nhận hồn tiêu tan.”
Viện trưởng Thủy Ngưng Hoa ngẩng đầu lên:
“Lại thêm năm người nữa? Dạo này không đưa họ đến khu giải trí sao?”
Y tá đáp:
“Bệnh nhân giường 11, 13 và 6 đều từ chối đến khu giải trí. Hai người còn lại ở giường 7 và 9 thì có cố gắng đến đó làm việc nhẹ, nhưng triệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278070/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.