Lộ Dao thấy không khí kỳ lạ, ngơ ngác hỏi:
“Sao thế? Tôi nặn sai gì à?”
Nam Cung Tư Uyển
Bạch Minh: “…Không có, cô nặn rất tốt, giỏi hơn cả nhiều người mới!”
Hạnh Tử: “Cửa hàng trưởng đúng là đỉnh thật!”
Tiểu Gia: “Cửa hàng trưởng dạy tiểu Kỳ với! Em dạy kiểu gì anh ấy cũng không học được.”
Kỳ Sâm: “…”
Tại sao cô ấy lại có thể nặn ra được? Lộ Dao cười:
“Ôi dào, tôi vốn là cao thủ ảo thuật mà. Mấy cái bánh bao con con này, tùy tay nhào vài cái là ra thôi.”
Nói rồi cô nhìn chiếc bánh Mont Blanc trên bàn, thuận tay nhéo một cái, thế mà lại tạo ra được một phiên bản giống y chang trừ màu sắc hơi nhợt nhạt, còn lại gần như y đúc bản thật.
Cả nhóm há hốc miệng, không ai nói nên lời. Kỳ Sâm thì mặt đầy mất mát, rõ ràng không thể chấp nhận sự thật này.
Lộ Dao thở dài:
“Hồi nhỏ tôi thích chơi đất nặn, chắc điểm thiên phú bẩm sinh max luôn rồi.”
Bạch Minh & Hạnh Tử & Tiểu Gia & Kỳ Sâm: “……”
Ảo thuật học mãi không xong, Kỳ Sâm bắt đầu bước vào trạng thái… áp suất thấp.
Mấy ngày gần đây, sau khi đóng cửa vào buổi trưa, ba người Hạnh Tử thay phiên nhau dạy Kỳ Sâm học ảo thuật.
Lộ Dao thì lại tiếp tục đi mua trà chiều, ba ngày liên tiếp cà phê kèm bánh ngọt khiến ví tiền vốn đã mỏng của cô lại càng “xẹp lép như bị rút ruột”.
Cuối cùng cô bàn với Kỳ Sâm, thay vì mua sẵn cà phê, thì mua hạt cà phê về để anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278068/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.