Lộ Dao cũng rất thắc mắc tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây. Rõ ràng hệ thống từng nói chỉ có một mình cô có thể di chuyển giữa hai thế giới. Vậy người đàn ông này là thế nào? Người kia cũng đang đánh giá cô, nhíu mày. Qua một lúc lâu, hắn lẩm bẩm:
“Chúng ta… có phải đã gặp ở đâu đó không?”
“Anh không nhớ sao?” Lộ Dao nhớ rất rõ. Chiều hôm qua, khi cô từ chợ trở về, người này đã chặn cô lại trên đường, móc ra một xấp tiền lớn, vẻ mặt hoảng loạn, nhờ cô dẫn đến trạm xe buýt gần nhất.
Thành thật mà nói, sự dụ dỗ đó rất lớn, nhất là khi gần đây cô tiêu tiền như nước và cần gấp tiền bổ sung vào “kho vàng nhỏ”. Chỉ cần đưa đi một chuyến là có thể dễ dàng kiếm vài vạn, như nhặt được tiền.
Nhưng sau đó, Lộ Dao phát hiện người này có gì đó không đúng, liền dập tắt ý định “không làm mà hưởng”. Cô chỉ chỉ đường mà không lấy thù lao.
Người đàn ông trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu:
“Đầu tôi hơi loạn, không nhớ ra được. Tôi có thể vào ngồi một lát không?”
Lộ Dao liếc ra phía sau anh ta, thấy một bóng dáng quen thuộc, lập tức thấy yên tâm, liền tránh người sang bên. Người đàn ông lập tức bước vào, chọn một chỗ gần cửa sổ và ngồi xuống.
Bạch Minh bước vào tiệm, nhíu mày liếc nhìn người đàn ông một cái, cúi đầu hỏi Lộ Dao:
“Anh ta là ai?”
Lộ Dao lắc đầu:
“Lúc chị mở cửa đã thấy anh ta dựa vào cửa, có vẻ ý thức lơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278063/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.