Lúc này Lộ Dao mới sực nhớ đến vấn đề thu chi. Hôm qua bận tối mặt, cô hoàn toàn không để ý mình kiếm được bao nhiêu tiền.
Quầy và các bàn ăn đều có dán mã quét thanh toán, khách ở đây dường như cũng rất rành việc này. Họ không hề hỏi cô phải trả tiền ra sao, mà đều tự giác quét mã thanh toán.
Cô cũng biết, hệ thống đã cài sẵn một chức năng “bá vương phòng hộ” ăn mà không trả tiền thì tuyệt đối không thể rời khỏi tiệm.
Điều này chính là lý do giúp Lộ Dao có thể một mình xoay xở cả cửa hàng, vì hệ thống gần như đã thay cô đảm nhiệm luôn vai trò của một thu ngân.
Lộ Dao nhìn số tiền thu được hôm qua cộng thêm tiền hai bát chè hôm nay, rơi vào trầm tư:
“Cái quỷ gì vậy? Đây là tiền ở đâu?”
“Dù không phải nhân dân tệ thì cũng nên là tiền tệ gì đó chứ?”
Cô nhìn vào mục thanh toán, chỉ thấy dòng chữ:
“Thu vào: 170 tiếng đồng hồ, tương đương bảy ngày”
Thời gian? Là thu bằng… thời gian sống à? Hệ thống:
【Báo cáo chủ tiệm: “Thời gian” chính là đơn vị lưu thông duy nhất ở thế giới này. Trừ “thời gian vĩnh hằng”, nơi này hoàn toàn không tồn tại tiền tệ hay tài sản gì cả. Cư dân ở đây chỉ có thể dùng thời gian của bản thân để đổi lấy thức ăn.】
Lộ Dao cứng họng:
“……Cái chuyện này sao ngươi không nói trước?! Không thể quy đổi mấy tiếng đồng hồ đó thành nhân dân tệ cho ta à?”
Hệ thống:
【Xin lỗi. Hệ thống chỉ có chức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278050/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.