Xe ô tô đen chạy băng băng trên đường cái.
Trên trời mây đen cuồn cuộn, cơn mưa sắp kéo đến rồi, trời càng thêm u ám. Tuy bên trong xe có mở điều hòa nhưng áp suất trong xe vẫn thấp như bên ngoài, không khí nặng nề.
Tri Nhạc ngồi trong xe nhìn biển chỉ dẫn và cây cối tụt lại sau ngoài cửa sổ, cậu khó hiểu mà lộ vẻ mặt đầy nôn nóng.
“Ông ơi, chúng ta, đi đâu thế ạ?”
“Về nhà.” Giang Thiện Nguyên nói.
Đôi tay đầy nếp nhăn của Giang Thiện Nguyên còn đang phát run, những chuyện trong nhật ký đó vẫn hiện rõ mồn một trước mắt ông. Ngay lúc ấy ông đã không thể tin vào mắt mình.
Nhưng đó là chữ của Tri Nhạc, cậu chưa bao giờ bịa chuyện, chỉ viết đúng sự thật thôi, có gì viết nấy. Ông biết Tri Nhạc có thói quen tách nhật ký thành hai phần trước sau, ông lật đến mặt sau nhưng lại trống trơn.
Tri Nhạc mang nước lên, phát hiện ông không ổn lắm, cậu hỏi ông làm sao.
Giang Thiện Nguyên nhanh chóng xem nốt nhật ký rồi kéo Tri Nhạc ngồi xuống.
“Tri Nhạc, nói cho ông nghe, mấy chuyện này là thế nào?” Giang Thiện Nguyên đặt tay lên vai Tri Nhạc, trầm giọng nói: “Đều là thật sao, con nói thật đi. Không cần nói dối, cũng không cần sợ hãi.”
Vẻ mặt nghiêm túc mà trầm trọng của Giang Thiện Nguyên khiến Tri Nhạc hơi sợ, cậu ngoan ngoãn gật đầu.
Sau đó Giang Thiện Nguyên hỏi tới A Kiện, hỏi chuyện lạc đường trong mưa cùng mấy chuyện khác. Tri
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-hon-moi/3266819/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.