Hôm sau khởi hành, đáy mắt Đường Ngọc còn có chút hồng.
Viên Liễu ở bên cạnh từ biệt cùng Thịnh Liên Húc, Đường Ngọc nhẹ giọng nói, "Trên đường đừng để bị phong hàn, thân thể chàng không được tốt......"
Lời khác, dường như không dặn được nữa
Hắn ôm nàng, "Ta đi sớm về sớm."
Đường Ngọc nghẹn ngào trong cổ họng
Trần Thúc và Thịnh Liên Húc cùng bái biệt thái nãi nãi.
"Hai đứa các con đi cùng nhau, thái nãi nãi yên tâm, trên đường chú ý an toàn, có việc kịp thời báo về, lên đường bình an." Thái nãi nãi đưa tiễn bọn họ quá nhiều lần, không giống như Đường Ngọc cùng Trần Thúc
Trần Thúc tiến lên, "Thái nãi nãi, con giao A Ngọc nhờ người chăm sóc."
Thái nãi nãi gật đầu, "Yên tâm đi."
Trần Thúc cùng Thịnh Liên Húc lên xe ngựa, thị vệ chung quanh cũng sôi nổi lên xe ngựa.
Đường Ngọc vẫn luôn nhìn theo xe ngựa đến khi nhìn không thấy, thái nãi nãi tiến lên, ôn hòa nói, "Trong cả cuộc đời này, con sẽ đưa tiễn hắn rất nhiều lần, cũng cần tin tưởng hắn sẽ bình an trở về."
Đường Ngọc gật đầu.
......
Đêm nay, Đường Ngọc có chút mất ngủ, ngoại trừ trước đây khi từ Đào thành về Giang thành, Trần Thúc khởi hành trước, đi gặp người khác bên ngoài, nàng và Trần Thúc chưa từng tách ra thời gian dài như vậy.
Hơn nữa Trần Thúc còn vào kinh.
Tuy rằng thái nãi nãi cũng nói, Trần Thúc là Kính Bình Hầu, ngày sau lúc hắn không ở Vạn Châu, cũng cần có lúc chia tay, nhưng nàng vẫn có chút không quen.
Không biết bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-duong-xuan/299704/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.