Ngọn lửa cháy tí tách, khi có gió thổi qua còn cuốn theo cả những vụn gỗ có lửa, chút nữa đã bay lên tóc của cô, may mà anh đã nhanh chóng dùng mu bàn tay ngăn lại. Vài tiếng sấm vang lên, Ôn Hàn ngẩng đầu nhìn lên, còn có ánh trăng như vậy chắc là sẽ không mưa đâu, nhưng mà sao gió lại lớn như vậy.
Chính là mấy tiếng sấm này lại thành công đem những con chim công đang nằm im lìm trong bụi cỏ kia bừng tỉnh, hơn nữa đêm, mấy con chim công màu lam từ trong các bụi cây cỏ đi ra, mấy con chim công cái vây quanh một con chim công đực. Những con chim này đứng ở xa xa, ngẩng cao cổ nhìn bọn họ.
Ôn Hàn ôm đầu gối cũng nhìn những con chim công được chăm nuôi so với những cô cậu chủ nhỏ của trang viên này không khác nhau là mấy, dù sao Ấn Độ cũng là đất nước có nhiều loại chim. Nhờ ánh sáng của ngọn lửa trại cổ thấy được lớp lông màu xanh thẳm duới cổ con chim công, lại nhớ tới anh ngày đó, ngồi chổm hổm cả người trước mặt con chim công, giống như là rất quen thuộc với loại động vật này.
"Trước kia anh đã từng tới Ấn Độ rồi sao?" Chắc chắn anh sẽ nghĩ rằng đây là một đề tài thật vô nghĩa.
"Đã đi rất nhiều nơi ở Ấn Độ.." Anh nói với giọng điệu nhàn nhạt, "Hang đá Ajanta, cung điện Hawa mahal, đền vàng Harmandir Sahib, Pháo đài Amber.. Còn có sa mạc rồi biển... rất nhiều nơi." Đây là lần đầu tiên Trình Mục vân nói về những việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296391/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.