Bên ngoài có tiếng bước chân đi tới, bà chủ nhà nghỉ gõ cửa.
"Ôn Hàn, cô có ở trong đó không?"
Ôn Hàn nhìn Trình Mục Vân, anh hơi nháy mắt, ra hiệu cô đi mở cửa. Ôn Hàn mở cửa, bắt gặp gương mặt tươi cười của bà chủ: "Mãi mới sấy xong, không ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của cô đấy chứ?"
Ôn Hàn đứng chắn ở cánh cửa. Cảm giác bàn tay Trình Mục Vân đặt lên lưng mình, toàn thân cô cứng đờ, nhưng khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt: "Bình thường tôi hay thức khuya, bây giờ vẫn chưa buồn ngủ."
"Thói quen làm việc và nghỉ ngơi của Moscow đúng không?" Bà chủ tỏ ra nhiệt tình: "Tôi từng sống ở đó một thời gian dài."
"Chị từng đến Moscow ư?"
"Ừ." Bà chủ nở nụ cười khó hiểu: "Tôi từng đi rất nhiều lần."
Hai người lại nói chuyện đôi ba câu.
Bàn tay đặt trên lưng Ôn Hàn biến mất. Anh muốn làm gì?
Cô không nghe thấy tiếng bước chân.
Ôn Hàn đang còn đang nghi hoặc, căn phòng phía sau cô bỗng dưng bật đèn sáng.
Ôn Hàn thót tim, cô tỏ ra bối rối: "Trong phòng tôi... có người."
"Cô có khách à?" Bà chủ lập tức nhét đống chăn và ga trải giường vào tay cô: "Vậy tôi đi trước đây."
Vừa quay người, bà chủ liền cười cười.
Ôn Hàn ngượng ngùng, quay người khóa trái cửa. Cô bỏ đống chăn ga cotton mềm mại đã được sấy khô xuống giường. Cô thấy hơi ảo não vì phản ứng của mình vừa rồi. Thật ra, cô không cần xấu hổ, bởi một khi cô không mở toang cửa, ai biết được người ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296362/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.