Chú hồ ly nhỏ hiếu kỳ lần đầu tiên bước vào khu rừng Hắc Ám.
Cô vụng về và tò mò muốn nhìn trộm quy tắc của khu rừng, rồi lại nắm không vững độ dẻo dai của chiếc roi chữ thập.
Đầu nhọn của đuôi ác ma chạm vào khuôn mặt của Long tiên sinh, phát ra một tiếng động cực kỳ giòn tan.
Chỉ là cũng chỉ lần đó thôi, đã đủ làm chú hồ ly nhỏ sợ hãi vì lỗi lầm của mình.
Nhưng chúa tể của khu rừng Hắc Ám, lại tốt bụng và hào phóng mà cổ vũ cô.
Người đàn ông mỉm cười chậm rãi nâng mí mắt, đôi mắt xanh lục tối sẫm không hề chớp mắt mà lọt vào mắt cô, giống như những đốm sáng vô số của những con đom đóm lan ra trên cánh đồng cỏ cháy, lại như ánh trăng phản chiếu trong hồ nước sâu thẳm.
Cảm xúc đặc quánh trong đôi mắt xanh lục, giống như dây leo trong khu rừng Hắc Ám, như được ban cho sinh mệnh kỳ diệu, lặng lẽ vươn tới từ bốn phương tám hướng, quấn lấy chân cô, vây cô lại tại chỗ, không thể nhúc nhích, cho đến khi kéo vào vực sâu.
Kiều Vụ ngơ ngác nhìn anh, tay cầm roi suy sụp rũ xuống.
Cô nhìn đôi đồng tử mê người đầy sao kia, thoát khỏi vai diễn, chấp nhận số phận thở dài một hơi, giọng lẩm bẩm.
“Tiên sinh, đại khái chính là tác phẩm tốt nghiệp mà thượng đế tự hào đi.”
Rốt cuộc ba mẹ nào, có thể sinh ra một đại mỹ nhân như vậy?
Đôi tay Tô Trí Khâm vẫn thành thật bị xiềng xích trói ở sau lưng.
Anh bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-bay-on-nhu-te-dai/5215173/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.