Là cô né tránh.
Tự thấy mình có lỗi, mắt Kiều Vụ giả vờ bận rộn, vội vàng dời ánh mắt đi.
Sòng bạc dưới hầm quá oi bức, cô chắc chắn là ở đây quá lâu, xung quanh chật kín người am hiểu, khó tránh khỏi không khí không lưu thông, cũng khó trách tim cô đập nhanh như vậy.
Ánh mắt Tô Trí Khâm hơi trầm xuống, lướt nhanh qua bàn tay phải cô giấu dưới bàn, sau đó, thong thả chuyển đến đôi tai còn đỏ ửng của cô.
“Sao vậy?”
“…”
“Không muốn chơi?”
Kiều Vụ: ?
Cô có chút ngốc, theo bản năng “À” một tiếng.
Tôi nói lúc nào là không chơi?
… Thắng thua đều không tính lên đầu tôi, tôi sao lại không muốn chơi chứ?
Kiều Vụ nghĩ vậy, liền thật sự hỏi ra miệng.
“Tiên sinh, tôi lại không phải không thua nổi, tại sao tôi lại không muốn chơi?”
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc cô phủ nhận đó, nụ cười trên mặt Tô Trí Khâm gần như biến mất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường -
Có thể nói là bậc thầy thay đổi sắc mặt của kịch Xuyên.
Kiều Vụ xem đến há hốc mồm: ?
Người đàn ông mặt mộc, những chữ không có cảm xúc từng bước một nhảy ra từ đôi môi mím chặt của anh.
“Kiều Vụ, tốt nhất em nên thắng.”
Kiều Vụ hiếm khi thấy anh nghiến răng nghiến lợi như vậy, nhưng cô nghĩ lại, cảm thấy yêu cầu này thật sự quá đáng.
Đại khái tất cả con bạc trên thế giới đều có một loại ảo tưởng phi thực tế là ‘chỉ cần tôi lên bàn là nhất định sẽ thắng tiền’, nhưng mà lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-bay-on-nhu-te-dai/5215168/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.