Đây là một buổi trưa bình thường.
Giang Dữ Mặc bị ánh nắng chiếu lên mắt đánh thức, hơi cử động cơ thể đau nhức khắp người như leo Thái Sơn một chuyến ngày hôm qua, cảm thấy cũng sắp tan thành từng mảnh.
Đều đã bên nhau bảy năm, người khác đều nói "lời nguyền" bảy năm*, nhưng Giang Dữ Mặc và Cố Ngu như không mảy may có sự bối rối này, Cố Ngu ra nước ngoài đi công tác nửa tháng mới trở về hôm qua.
* Thất niên chi dương (七年之痒): có nghĩa là tình yêu sẽ bước vào giai đoạn nguy hiểm sau bảy năm, người ta tin rằng nếu vượt qua được “thất niên chi dương” thì đôi lứa sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long. Tiểu biệt thắng tân hôn* lời này quả nhiên không giả, hai người điên đảo gối chăn, từ nửa đêm lăn lộn đến gần như bình minh. * 小别胜新婚: gặp gỡ sau ít ngày xa cách còn mãnh liệt hơn tân hôn. Cho dù ngủ rồi, Cố Ngu đều như lo Giang Dữ Mặc sẽ chạy trốn vậy, ôm cậu vô cùng vững chắc vào trong lòng từ phía sau. Có lẽ đi công tác quá mệt mỏi, Giang Dữ Mặc chậm rãi chui ra khỏi vòng tay Cố Ngu, người đàn ông cũng còn chưa tỉnh, anh lúc ngủ trông vô cùng vô hại, nhưng Giang Dữ Mặc biết anh đắm chìm thương trường nhiều năm sớm đã không giận tự uy, gần chỉ một ánh mắt thôi là có thể khiến nhân viên hai đùi run rẩy. Nhưng Giang Dữ Mặc không sợ anh, lại là vì ở trước mặt cậu, Cố Ngu như càng sống càng đi lùi, còn dính người hơn cả bánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906686/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.