Nếu, Giang Dữ Mặc vừa muốn xuống tay với Từ Phi Diệu, đột nhiên bị xe tông mất trí nhớ, trong đầu đột nhiên có thêm ký ức ân ái giữa người yêu ở thế giới khác, coi Cố Ngu thành chồng. ~ Ưm, đầu đau quá. Giang Dữ Mặc sờ l*n đ*nh đầu, mới vừa đụng tới đã đau đến sh một tiếng: "Đau quá." Cậu mở mắt ra. Nơi này là… bệnh viện? Tại sao cậu lại ở đây? Ngoài cửa, có người vội vàng chạy tới: "Là phòng này nhỉ, Tiểu Mặc, anh đến rồi." Một bóng người đột nhiên mở tung cửa lao vào, hai tay chống giường, cẩn thận quan sát phát hiện Giang Dữ Mặc trông chỉ có đầu quấn băng vải trắng, nơi khác dường như đều không có dấu vết bị thương, hắn thở phào một hơi thật mạnh: "Thật tốt quá, không bị thương gì, chỉ cần nghĩ đến việc cậu ở đây một mình, lòng anh đã đau nhói!" Từ Phi Diệu một nửa quan tâm một nửa diễn, hắn ôm ngực đợi chốc lát, cũng chưa chờ được Giang Dữ Mặc diễn tiếp như trước đây, hắn nghi hoặc mở mắt ra, thì nhìn thấy đồng bọn nhỏ quan hệ tốt nhất ngày nào bây giờ đang nghiêng nghiêng nhìn hắn bằng một ánh mắt khinh thường kiểu "Anh là rác rưởi à?", khóe miệng run rẩy, cả khuôn mặt đầy đáng yêu ngày thường đều đang viết "b**n th** đừng đến gần tôi". Từ Phi Diệu thu giọng: "Tiểu Mặc, cậu bị sao vậy? Sao nhìn anh như thế?" Giang Dữ Mặc chỉ biết tên của mình gọi Giang Dữ Mặc, nhưng mặt khác gì cũng không nhớ nổi. Cho dù có không muốn, cậu cũng không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906678/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.