"A Ngu, cậu là nhân vật chính của buổi tiệc, sao một mình trốn ở đây?"
Trong buổi tiệc, Từ Phi Diệu tìm một vòng, rốt cuộc tìm được bạn tốt trên ban công sau bức rèm hoa lệ dày nặng.
Cố Ngu đứng thẳng người, ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm, ly rượu lắc chuyển ngừng một chút, giây tiếp theo, anh nhấp một ngụm rượu.
Anh ngẩng gương tuấn tú anh kiệt, ánh mắt sâu thẳm, nói với Từ Phi Diệu: "Bên trong ngộp quá."
Cố Ngu du học ở nước ngoài, vào mấy ngày cuối cùng, Từ Phi Diệu thích náo nhiệt, nên đặc biệt gọi người quen biết tụ tập làm một party coi như tạm biệt với kiếp sống du học ngắn ngủi này.
Ngày thường Cố Ngu tuy cũng không hứng thú mấy với party gì đó, nhưng trốn đi như hôm nay thì lại lần đầu tiên.
Từ Phi Diệu đột nhiên chú ý đến quầng thâm dưới mắt Cố Ngu.
Cố Ngu thuộc da trắng lạnh, bất kể phơi nắng kiểu gì bao lâu cũng không đen được, chỉ sẽ cháy nắng cởi da càng phơi càng trắng.
Bởi vậy đôi con ngươi đen láy khảm trong hốc mắt sâu kia của anh, kèm với thần sắc ôn hòa nhất quán của anh, dưới phụ trợ của màu da trắng như trăng này, luôn sẽ khiến người ta có một ảo giác rằng tính tình anh rất tốt, nhìn ai cũng rất thâm tình.
Nhưng cũng thật vì là da trắng, cho nên màu xanh lơ nhàn nhạt dưới mí mắt cũng sẽ trở nên bắt mắt như vậy.
Đây là chuyện hiếm lạ, bạn tốt này của hắn khi sinh ra đã tiện tay nắm kịch bản người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906672/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.