Sự nuông chiều của Giang Dữ Mặc đối với Cố Ngu đã xoa dịu phần lớn lo âu của anh. Sau sự sắp xếp theo dõi chặt chẽ kéo dài gần như nửa năm đối với Giang Dữ Mặc, nỗi lo âu và nguy cơ của Cố Ngu đã dần dần vơi bớt, nhìn như dần dần khôi phục đến tình huống bình thường.
Chỉ là anh đã quen có thể tùy thời biết được thậm chí nhìn thấy thiếu niên, cho nên bây giờ vẫn cứ còn duy trì thói quen này.
Cho dù đang trong yến tiệc xã giao với người khác, trong khoảng tạm nghỉ, cũng sẽ lấy điện thoại ra xem coi Giang Dữ Mặc hôm nay làm gì.
Bị bên đối tác bên cạnh nhìn thấy trêu ghẹo vài câu, Cố Ngu sắc mặt không đổi, dịu giọng ứng đối, ai cũng không biết tính cách chân thật bên dưới bề ngoài ấm áp như thế của anh.
Kết thúc yến tiệc, Cố Ngu không ở lâu tại thành phố này.
Anh đã đi công tác bốn ngày, cho dù mỗi ngày đều có thể liên lạc với Giang Dữ Mặc qua điện thoại, nhưng vẫn cứ nóng lòng về nhà, rất muốn ôm chặt người vào trong ngực.
Khoảng cách cũng không xa, đi cao tốc hơn ba tiếng, chạy về chung cư vào hai giờ rạng sáng.
Anh tẩy đi một thân phong trần mệt mỏi, lúc này mới đi vào phòng ngủ.
Giường lớn rộng hai mét, Giang Dữ Mặc nằm bên trong nom thân hình thon dài cao gầy, ga giường màu tối càng tôn cậu da trắng thắng tuyết, môi có thịt non hồng như hoa cánh.
Ánh mắt Cố Ngu sâu thẳm, anh từng hôn vô số lần, sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906670/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.