Trong góc cách đó không xa, Nguyên Tiếu cũng cùng đến theo ba mẹ.
Được dẫn theo lộ mặt với trưởng bối quen thuộc, cô liền cùng Vương Nguyệt Vi cùng với hai ba người bạn tốt khác đứng trong một chỗ để trò chuyện, chỉ là ánh mắt của mấy người đều không khỏi băng qua đám người, nhìn về một góc chéo đối diện.
Vương Nguyệt Vi đến nay còn đang bênh vực cho cô bạn thân Nguyên Tiếu: "Tiếu Tiếu, tôi còn cảm thấy như nằm mơ. Cậu Cố - một nhân vật trăng sáng trên trời như thế, sao có thể sẽ thích nam chứ?"
Mấy chị em khác cũng nhỏ giọng hưởng ứng.
"Đúng đó đúng đó, hơn nữa còn là con riêng của nhà họ Giang, cậu ta nào xứng đôi với cậu Cố!"
"Hơn nữa con trai cứng ngắc, rốt cuộc tốt chỗ nào?"
Nguyên Tiếu trong lòng tuy cũng rất buồn, nhưng càng lo lời này bị người khác nghe thấy, do đó ảnh hưởng đến hợp tác của hai nhà, bởi vậy kịp thời thấp giọng ngăn lại ngay: "Đủ rồi. Đừng tùy ý phỏng đoán."
Lông mày cô được tỉa dịu dàng tinh xảo, giữa mày có dấu vết nhăn lại mơ hồ, dường như gần đây nhíu chặt liên tục nên để lại vết nhíu.
Nguyên Tiếu gần đây nằm mơ, bình thường mà nói, nội dung trong mơ tỉnh lại cơ bản đều sẽ quên hầu hết, chỉ nhớ rõ một số hình ảnh in sâu ấn tượng.
Nhưng trước không đề cập tới cô một tuần gần đây lặp lại mơ cùng cảnh mơ, chỉ nói khi cô tỉnh dậy, việc vẫn còn nhớ rõ phần lớn nội dung giấc mơ thì có vẻ vô cùng khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906660/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.