Lúc Cố Ngu nhỏ giọng nói chuyện với ba mẹ, Giang Dữ Mặc cũng đang trò chuyện với Cố Du Du và Cố Hiên trong phòng khách.
Giang Dữ Mặc tương đối quen với Cố Du Du, quan hệ với Cố Hiên khá bình thường, nhưng cậu thực tế cũng tương đối hiểu biết với Cố Hiên, biết anh ta cả ngày sống mơ mơ màng màng, mục đích thực tế là không cho đám cổ hủ kia của hội đồng quản trị cơ hội lại đến châm ngòi ly gián.
Tuy Giang Dữ Mặc rất tin, không cần anh ta, Cố Ngu cũng có thể ngồi vững vị trí, thiên tài không phải nói suông mà thôi. Nhưng trên tình cảm, Cố Ngu chắc chắn sẽ gặp cản trở.
"Không ngờ cậu thế mà ở bên A Ngu." Cố Hiên nghe thấy tin tức này đến nay vẫn cứ cảm thấy khó tin, đó chính là em trai thiên tài nhỏ tuổi mà hiểu biết sớm của anh ta.
Tuy nói như vậy có hơi xót xa, nhưng Cố Hiên từ lâu đã cảm thấy, giữa em trai anh ta và họ có một khoảng cách vô hình, anh ta luôn cảm thấy mình mà so với A Ngu chính là tên thiểu năng trí tuệ.
Lúc nhỏ, ai chưa từng có một hoài bão nhiệt huyết. Càng không cần phải nói A Ngu còn là em anh ta, Cố Hiên càng muốn chứng minh mình không phải đồ vô dụng.
Nhưng, sau một loạt đả kích, Cố Hiên đã nhận rõ hiện thực. Nói nữa, nằm yên có gì không tốt? Cuộc sống mà, vẫn vui vẻ quan trọng nhất.
So với thích làm gì thì làm, thỉnh thoảng trống rỗng thì chẳng tính là gì.
Chỉ là,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906658/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.