Phòng đặt tại sơn trang suối nước nóng của Giang Dữ Mặc là phòng tiêu chuẩn, bên trong chỉ có một chiếc giường đơn, có một chiếc bàn tròn nhỏ dựa cửa sổ bên cạnh, một ghế sofa, có TV treo tường đối diện giường, đối diện cửa sổ thì lại là một căn phòng tắm nhỏ.
Phòng rất nhỏ, liếc mắt đã nhìn hết.
Cố Ngu đi theo sau Giang Dữ Mặc vào phòng, anh tùy tay đóng cửa, mới vừa xoay người lại, Giang Dữ Mặc đã lùi lại vài bước, sườn sau đầu gối đụng vào mép giường ngã ngửa ra sau, Cố Ngu bước nhanh tiến lên, khoảnh khắc tay phải lót dưới gáy Giang Dữ Mặc, cổ áo bị Giang Dữ Mặc móc lấy, Cố Ngu bị lực kéo ngã về trước, anh vội gập gối phải quỳ bên ngoài đùi Giang Dữ Mặc, đồng thời tay trái chống trên giường, mới tránh cho mình đè lên người Giang Dữ Mặc.
Trên mặt Giang Dữ Mặc lộ ra nụ cười đùa dai thành công, kiểu hành vi như chiêu lừa nhỏ này, Cố Ngu thế mà không cảm thấy tức giận, ngược lại cảm thấy thiếu niên rất có sức sống, cảm xúc sâu hơn là, phảng phất quan hệ giữa hai người tiến thêm một bước, cho nên Giang Dữ Mặc mới có thể làm loại chuyện trẻ con này với anh.
"Ui chao, làm sao bây giờ?" Giang Dữ Mặc khoa trương dùng tay che lại trước ngực: "Đường đường tổng giám đốc Cố tập đoàn Cố thị, cậu hai Cố xưa nay dịu dàng săn sóc, thế mà lén lút chiếm hời người ta!"
Cố Ngu nhớ đến chuyện dây dưa thân mật vừa rồi, anh không phân rõ Giang Dữ Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906645/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.