Trong mắt Giang Dữ Mặc phản chiếu ra một mảnh sắc máu, cậu rút kim truyền dịch trên mu bàn tay ra, c*m v** đôi mắt con chó dữ.
Con chó dữ buông miệng, trong tiếng kêu thảm thiết ẳng ẳng của nó, Giang Dữ Mặc giơ lên đế giá truyền dịch từng chút lại từng chút, đánh mạnh vào đầu con chó dữ.
Con chó dữ chịu đau thấy máu, lại thêm điên cuồng hơn so với vừa rồi, nhảy bật lên bị Cố Ngu đá trúng bụng, r*n r* bay ngược ra ngoài.
Lúc này đội trưởng vệ sĩ kịp thời đuổi tới, cánh tay dồn sức ấn cổ chó trên mặt đất, đồng thời đầu gối đè tại lưng chó, cơ bắp căng thẳng gồ lên gần như muốn căng toạc quần áo, ấn chặt con chó dữ xuống đất.
Con chó dữ đã bị khống chế hoàn toàn, nhưng đế giá truyền dịch vẫn liên tục không ngừng đấm đánh đầu con chó dữ, chẳng vài lần đã đổ máu.
"Tiểu Mặc." Cố Ngu hô một tiếng, thấy thiếu niên vẫn động tác không dừng, phảng phất như không nghe thấy giọng nói của anh.
Sắc mặt Cố Ngu khẽ biến, không lo cánh tay bị thương, hơi phần cứng rắn kéo thiếu niên vào trong lòng.
"Anh buông tôi ra, tôi g**t ch*t nó!" Giang Dữ Mặc trừng người đàn ông, vẻ mặt hung ác đã có chút dữ tợn, nhưng Cố Ngu lại phát hiện đồng tử cậu run rẩy, cơ thể đang giật giật run rẩy một cách mất kiểm soát.
Lông mi bị ướt nhẹp, từng cụm dính vào với nhau.
Cố Ngu trong lòng nổi lên đau đớn dày đặc.
Anh không màng sự giãy giụa của thiếu niên, hai cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906627/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.