Giang Dữ Mặc cúi đầu k** kh** q**n ra nhìn thoáng qua.
Nhắm mắt.
"Cậu đang làm gì thế?"
Giọng nói khàn khàn từ tính, ngữ điệu tuy rằng nhàn nhạt, nhưng Giang Dữ Mặc cảm thấy Cố Ngu bây giờ hình như có hơi khác so với ngày thường.
Có lẽ do đèn trần quá sáng, trong phòng chỉ mở đèn bàn đầu giường.
Đôi mắt giấu sau mái tóc rối, phảng phất cất giấu thứ gì đó nặng trĩu. Anh ôm một gối đầu trong lòng, chặn hết nửa khuôn mặt dưới, khiến đôi mắt càng thêm sâu thẳm trong bóng tối.
Giang Dữ Mặc như bị bỏng dầu nóng nóng bỏng, dời tầm mắt đi: "Không có gì hết, anh ơi, sao đột nhiên muốn video với em?"
Cậu dừng một chút, liếc nhìn người đàn ông một cái lại dời đi: "Anh trai, không phải đang trốn em mới đi công tác à?"
Thiếu niên bất mãn tựa như mèo con vươn vuốt hoa mai cào vào ngực anh một chút, Cố Ngu thật sâu nhìn sườn mặt cậu, sau vài giây im lặng, nói: "Không phải trốn cậu, chỉ là sắp xếp công việc bình thường."
Nói xong lại cầm lấy rượu vang đỏ đã sớm rót sẵn bên cạnh uống một ngụm.
Giang Dữ Mặc bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía người đàn ông: "Thật sự?"
Vui sướng trên mặt thiếu niên không có bất luận vẻ xán lạn nào, nhưng ánh sáng trong mắt lại loá mắt đến vậy, cười rộ lên, lộ ra hàm răng trắng tinh xinh đẹp, làm anh nhớ đến vỏ sò luôn thích đi nhặt trên bờ cát khi đi nghỉ phép ở bãi biển hồi còn nhỏ.
"Ừm."
Cố Ngu lại nhấp một ngụm rượu, nghiêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906615/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.