Trung tâm thương mại bỏ vốn gốc vì lễ kỷ niệm lần này, mời các loại tự điển món ăn của các địa phương thuộc trời nam đất bắc, một đường từ đầu đường ăn đến cuối phố, chỉ đông nếm thử tây nhấm nháp, bụng cũng đã phồng lên.
Giang Dữ Mặc hễ qua một quầy hàng đều sẽ quay đầu lại đi tìm bóng dáng người đàn ông.
Căn bản không cần cố ý tìm kiếm, chiều cao xuất sắc gần như 1m9, đội một mái tóc màu xám sắt không dễ chọc, mấy chiếc đinh mày lộ ngoài khẩu trang, đầy người hơi thở không dễ chọc, lạnh lùng âm u như thể sẽ tùy tay móc ra một cây bóng chày không biết từ đâu.
Thân hình ưu việt đã được vô số người chú mục, ngoại hình và ăn mặc quá xuất sắc khiến người ta chùn bước.
Cố Ngu hai tay đút túi, không để bụng ánh mắt của ngoại giới, dạo bước nhàn nhã như dạo sân sau nhà mình.
Sự náo nhiệt và ồn ào của thế giới bên ngoài không liên quan đến anh, anh chậm rãi kéo xa khoảng cách với Giang Dữ Mặc, hai mắt lại vẫn cứ không hề chớp mắt mà nhìn chăm chú bóng dáng dần trở lại vui sướng ấy.
Ra ngoài quả nhiên chính xác, chậm rãi điều trị tốt sự dựa dẫm không cần thiết của cậu với mình, anh sẽ thả cậu rời đi.
Giang Dữ Mặc vốn dĩ đã không phải tính cách câu nệ, lúc cậu nằm trong phòng, cũng không hoàn toàn là vui chơi.
Cậu viết kịch bản cho mình, trọng điểm trong đó là lợi dụng bản chất tính cách tốt bụng của Cố Ngu.
Phải nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906613/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.