Đây là lần đầu tiên Giang Dữ Mặc đi ra khỏi căn phòng ngủ rộng rãi lại nhỏ hẹp này sau nhiều ngày như vậy. Cậu không ngờ ngoài phòng ngủ là một căn phòng ngủ chính khác còn lớn hơn phòng bên trong, tiếp theo là phòng để quần áo.
Rõ ràng, đây là phòng ngủ của Cố Ngu.
Cậu thì thật ra không ngờ người này sẽ sắp xếp mình gần như vậy, nếu cậu không nhớ sai, thì từng gặp được giữa hai gian phòng có cửa thông nhau đó là phòng vợ chồng đúng không?
Giang Dữ Mặc không ngờ Cố Ngu cảnh giác với cậu như vậy, cho dù không thể thoát khỏi cũng muốn đặt dưới mí mắt mới yên tâm.
Nhưng đổi chỗ tự hỏi, cậu cũng sẽ đặt người dưới mí mắt, tiện nắm giữ các loại hướng đi của sự việc.
Từ cửa ẩn hình đi ra ngoài, liền đến bên ngoài.
Giang Dữ Mặc quay đầu lại liếc nhìn, cửa phòng ngủ chính vừa đóng liền hòa làm một thể với vách tường, không có người hiểu biết trước tuyệt đối không mở được cửa phòng ngủ chính.
Hai người ngồi đối diện, Giang Dữ Mặc đói bụng, cầm đũa lên ăn ngay.
Cố Ngu nhìn cậu một cái: "Ăn chậm một chút."
Giang Dữ Mặc chậm một chút, nhưng rất nhanh lại nghĩ tôi tại sao phải nghe anh ta.
"Còn không phải anh để em đói bụng quá." Giang Dữ Mặc tận dụng mọi thứ đổ lỗi lên đầu Cố Ngu, mà Cố Ngu thế nhưng cũng gật đầu đồng ý.
Khiến cho Giang Dữ Mặc cả người không được tự nhiên.
Lạ, thật lạ!
Giang Dữ Mặc: "Anh không ăn à? À, em biết rồi, anh không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906611/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.