Cố Ngu lúc này lại cảm thấy men say vừa mới tan đi dường như đang ngóc đầu trở lại với xu thế gấp mấy lần.
Anh hình như có hơi say thật rồi.
Bằng không anh sao lại cảm thấy đầu có hơi choáng váng?
Cố Ngu nhất thời quên mất hai vị bạn tốt bên cạnh, tầm mắt im hơi lặng tiếng tuần tra qua lại giữa xương quai xanh, môi đỏ, mũi đẹp.
Thiếu niên vì giảm bớt cơn tê râm ran ở hai chân do ngồi xổm lâu, lặng lẽ nhón mũi chân trái, cơ thể thuận thế nhích lại gần phía trước thêm, gương mặt cứ vậy thuận thế dựa lên phần đùi săn chắc của người đàn ông.
Cố Ngu rũ mắt, đùi không thể khống chế mà căng cứng như bức tượng đá.
Mặt cậu sạch sẽ không có chút tỳ vết nào, đôi môi đỏ thắm có một nửa dán trên đùi anh.
Thiếu niên hai mắt bị che lại không nhìn thấy, cũng không biết chóp mũi mình cách vốn liếng ngạo nghễ kia của người đàn ông chỉ cỡ chừng nửa ngón tay.
Hầu kết Cố Ngu lăn lăn, anh nghiêng cơ thể cố ý muốn né tránh.
Lúc này.
"A Ngu ưm…"
Từ Phi Diệu miệng há có thể nhét vừa nắm tay, hai mắt trừng đến mức toàn bộ đồng tử đều lộ ra, hắn kinh ngạc trợn to mắt.
Mới nói mấy chữ đã bị Chu Ý Bạch bịt chặt miệng lại, Chu Ý Bạch vẻ mặt trấn định, dường như gì cũng chưa nhìn thấy, bình tĩnh nói: "A Ngu, thời gian không còn sớm, chúng tôi đi trước."
"Ừm." Cố Ngu lúc này mới phản ứng lại hai người họ còn ở đây.
Chu Ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906609/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.