Giang Dữ Mặc nằm sấp bất động như thể cạn kiệt sức lực, áo ngủ đã sớm xốc lên đến lưng, trên đùi trên eo đều là dấu tay do bị anh bạo lực trấn áp mà bóp ra vừa nãy.
Người đàn ông trầm ổn hai mươi lăm năm, mặc kệ đứng đâu cũng mãi mãi sắc mặt không thay đổi trên mặt liên tiếp hiện lên kinh ngạc, hoảng loạn, xin lỗi và đau lòng.
Một mảnh nan kham ướt át nơi khóa kéo quần tây tỏ rõ hành vi vừa rồi của anh phóng túng dâm loạn cỡ nào.
Cố Ngu ảo não không thôi, đồng thời bùng nổ sự tức giận mãnh liệt đối với kẻ đầu sỏ tạo thành tất thảy việc này.
Anh hít sâu một hơi, dùng sức kéo áo ngủ xuống che khuất.
Giang Dữ Mặc vẫn cứ không nhúc nhích, chẳng lẽ bị thương?
Cố Ngu nhổm nửa người trên, đè lại bờ vai đơn bạc như tờ giấy, muốn lật người qua để kiểm tra kỹ một phen.
Thiếu niên yên tĩnh đột nhiên bùng lên, xoay người hai móng vuốt ghim chặt vào cơ lưng căng chặt của người đàn ông, ngửa đầu cắn chặt lấy sườn cổ nghiêng nổi gân xanh lộ ra khẩu trang của người đàn ông.
Tuy rằng chỉ có một thoáng kinh hồng, nhưng anh vẫn thấy hai mắt Giang Dữ Mặc đỏ hoe như đã khóc.
Cố Ngu luôn luôn coi thường những người sa vào trong ăn chơi sa đoạ đó nhất, anh làm sao cũng không thể tưởng được có một ngày mình cũng sẽ trở thành một kẻ trong đó.
Tuy do trúng chiêu, nhưng làm chính là làm, Cố Ngu hổ thẹn trong lòng, để mặc cậu trút giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906607/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.