Cố Ngu vừa mới đến công ty không lâu, lập tức đã có người dẫn theo một nhóm người nổi giận đùng đùng lao tới Cố thị.
Bọn họ hùng hổ, phảng phất như muốn tìm kẻ thù nào để báo thù, lập tức bị lễ tân tay mắt lanh lẹ gọi bảo vệ ngăn người lại.
Lúc này Cố Ngu đang mở họp trong phòng họp, quản lý phòng ban đang cẩn trọng nói về kế hoạch công tác một tháng tiếp theo, mới nói đến một nửa khăn tay lau mồ hôi cũng đã ướt đẫm, trong quá trình anh ta chỉ dám len lén quan sát sắc mặt của ông chủ từ khóe mắt, nhưng suốt hành trình ông chủ đều tập trung tinh thần nhìn điện thoại, cũng không biết có nghe lọt kế hoạch của anh ta không.
Ngay lúc anh ta chờ ý kiến của ông chủ trong bầu không khí nóng ruột, điện thoại đột nhiên rung lên.
Quản lý phòng ban cảm thấy trời cũng sụp rồi, anh ta cực lực nhìn quét nhân viên bên dưới, là ai không có mắt như vậy thấy mở họp cũng không tắt âm điện thoại! Nhất định phải nghiêm túc phê bình!
Cố Ngu liếc nhìn màn hình điện thoại, chợt đứng lên: "Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút."
"Không sao không sao." Quản lý phòng ban vội vàng nói: "Chuyện của ngài gấp hơn."
Cố Ngu đi đến trước cửa sổ sát đất cụp mắt nhìn đám đông nhỏ như con kiến bên dưới, bên tai vang lên giọng nói của ba, đơn giản chính là xem dưới tình huống đều là người trong giới, đừng căng quá khó coi.
"Con biết rồi ạ." Cố Ngu.
Đối diện lại hỏi: "Khi nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906605/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.