Không có ai biết Giang Dữ Mặc không sợ tối, không sợ ma, nhưng hai thứ kết hợp với nhau, có thể khiến Giang Dữ Mặc sợ xám hồn.
Lúc cậu mới mấy tuổi vẫn chưa có sức mạnh bảo vệ mình, ở phòng lớn thoải mái tại nhà họ Giang một năm đã bị đuổi đến ở chung với con chó bên rìa sân.
Đó là một con chó tính cách hung ác dữ lắm, bất kể ai đến gần là sẽ cắn phập, cho nên thường xuyên bị người dùng xích sắt buộc trong chuồng chó.
May mắn là lúc ấy con chó kia tuy tính tình vô cùng cáu kỉnh, đặc biệt bảo vệ đồ ăn, nhưng cũng may con chó đó lúc ấy còn nhỏ, Giang Dữ Mặc còn có thể dùng tay cầm được hai nắm thức ăn chạy đến nơi chó đuổi không kịp yên tâm ăn cơm.
Tối mỗi ngày là lúc khó khăn nhất, Giang Dữ Mặc nho nhỏ luôn phải đánh nhau một trận với chó nhỏ, đánh chó đau, mới có thể tìm một chỗ ngủ trong chuồng chó.
Lúc mới đầu cậu chỉ biết dùng nắm tay, dùng miệng cắn, dùng chân đá, nhưng chó nhỏ lớn lên nhanh hơn người, rất nhiều lần cậu đều bị cắn chảy máu đầm đìa, có thể sống sót không mắc bệnh dại, thuần túy nhờ sức mạnh của cốt truyện.
Cho đến cậu tìm một viên gạch, đánh chó bất tỉnh mới tạm thời đạt được sự cân bằng với chó, mỗi người sống tại một góc trong chuồng chó.
Giang Dữ Mặc lúc ấy vẫn chưa nhiều gian xảo như hiện tại, cho rằng ban ngày đánh chó vỡ đầu rồi nên nó cũng không dám vồ lên nữa, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906603/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.