Hai nhân viên sợ ngơ người, mãi đến khi thiếu niên đẩy ra năm sáu cửa gian phòng mới chợt hoàn hồn, nhân viên A cầm lấy bộ đàm còn chưa nói chuyện đã bị nhân viên B đè lại.
"Nếu bị ông chủ biết chúng ta chắc chắn sẽ bị mắng, chỉ con gà con như thế, bắt lấy trước hẵng đi nói với ông chủ."
Nhân viên A bỏ bộ đàm xuống: "Anh nói rất đúng."
Cũng chỉ chậm trễ chút như vậy, Giang Dữ Mặc lại mở cửa vài gian phòng, cửa phòng mở ra, Giang Dữ Mặc hoàn toàn mặc kệ mình có dọa đến người đang đánh nhau kịch liệt bên trong hay không, xoay người đi sang đối diện mở cửa một phòng nữa, bên trong cửa phòng mỗi phòng đều có người bị quất, bị ngược đãi, Giang Dữ Mặc coi như không thấy, thăm dò hỏi một câu: "Cố Du Du! Cô ở đâu? Cố Du Du! Cô có bên trong không?"
"Đệt! Mẹ mày ai đấy!" Gã mập đang vung roi hưởng thụ sự chi phối nổi trận lôi đình, lúc xoay người khuôn mặt người phụ nữ lộ ra, khóe mắt sinh tím, khóe miệng sưng vù, trên má còn có dấu tay rõ ràng, tay chân bị trói trên giá gỗ, quần áo trên người đều bị roi quất toạc.
"Hửm? Không có à." Giang Dữ Mặc lẩm bẩm: "Rốt cuộc đi đâu rồi?"
Giang Dữ Mặc quay đầu đi luôn, gã mập cũng không hiểu ra sao không biết cậu rốt cuộc đến làm gì, căn bản không phát hiện người phụ nữ bị trói trên giá gỗ phía sau gã được cởi trói trong nháy mắt.
Người phụ nữ liếc nhìn dây thừng tuộc ra trong im
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906600/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.