Giang Dữ Mặc chậm rãi ngẩng đầu, cho dù hai mắt bị che lại cũng có thể nhìn ra sự đáng thương và bất lực trên mặt cậu, thiếu niên dường như nghe thấy tiếng bước chân, đầu vai mượt mà hơi co rúm lại: "Ai? Ai ở đó vậy?"
Cậu không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, trên mặt dần hiện lên vẻ sợ hãi khẩn cầu, môi màu hồng nhạt bị cắn chảy tia máu: "Cầu xin anh đừng tổn thương tôi! Tôi, tôi có tiền, chỉ cần anh không tổn thương tôi, tôi cho anh hết toàn bộ!"
Cố Ngu vẫn không nói gì, tầm mắt anh lướt qua đủ loại công cụ cũng treo trên tường bên cạnh thiếu niên.
Ánh sáng đỏ mờ tối chồng lên làn da trắng ngần giao lên dệt ra bầu không khí mờ ám, khí lạnh mang theo hương xông từ từ thổi ra từ máy điều hòa trung tâm phía trên đầu.
Cố Ngu không hiểu biết quá nhiều về vòng tròn này, lúc này cũng chỉ hơi nhướng mày trước những đạo cụ rực rỡ muôn màu, dày đặc này.
Quá mức yên tĩnh khiến trên mặt thiếu niên nhanh chóng xuất hiện vẻ kinh ngạc nghi ngờ không xác định, sợ hãi cùng với hoảng loạn do không chắc chắn về điều chưa biết.
Cậu sợ hãi đến mức run khẽ, trong lòng lại đang suy đoán, hai lần trước đều là bóp cổ cậu, lần này cậu biến thành như vậy chủ động đưa lên, Cố Ngu lại sẽ muốn làm thế nào đây?
Hương ngọt dính nhớp trong không khí hun người ta choáng đầu, tiếng bước chân chậm rãi đến gần, th* d*c nặng nề trầm thấp gần trong gang tấc, Giang Dữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906598/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.